Trần Xuân Yểu Yểu - chương 4
8
Đêm ấy, ta trằn trọc cả đêm, chẳng chợp mắt được chút nào.
Sáng hôm sau, trái ngược hẳn với đôi mắt gấu trúc của ta, mặt mày Trần Xuân Trì lại rạng rỡ tựa xuân về.
Ta soi mình trong gương, trông thấy hai quầng thâm đen sì dưới mắt, trong lòng lập tức sinh ra cảm giác cấp bách.
Triều đình sao có thể mất đi Trần đại nhân độc miệng thấy ai cũng vạch tội như chơi kia được!
Ấy vậy, Vương đại phu chẳng khám ra nguyên do gì rõ ràng, chỉ luôn miệng dặn phải giữ tinh thần bệnh nhân vui vẻ.
Không còn cách nào khác, ta đành viết một bức thư gửi đến cho Tần Thanh Nhiên đang bôn ba sơn thủy.
Không ngờ thư mới gửi đi được ba ngày, hắn đã đến rồi.
Vừa thấy mặt ta, câu đầu tiên đã là:
“A Tuyết, cuối cùng muội cũng chịu hoà ly rồi à?”
Ta vội vã nháy mắt ra hiệu cho hắn ngậm miệng, nhưng Trần Xuân Trì vẫn nghe thấy.
Sắc mặt Trần Xuân Trì lập tức tái đi vài phần, hoang mang nắm lấy tay ta, run rẩy hỏi:
“Phu nhân, ‘hoà ly’ là gì vậy? Là… nàng không cần ta nữa sao?”
Ta quýnh cả lên, vội trấn an:
“Không không! Chàng nghe nhầm rồi! Hắn nói là…là hỷ lễ đó! Đúng, chúng ta thành thân rồi, hắn vẫn còn nợ chúng ta một phần hỷ lễ!”
Trần Xuân Trì vẫn còn nghi ngờ: “Thật sao?”
Ta gật đầu như ch.ẻ c.ủi: “Thật đó, còn thật hơn cả vàng!”
“…Vậy, phu nhân hãy hôn ta một cái đi.”
Ta liếc sang Tần Thanh Nhiên đứng bên cạnh, thật sự không dám làm mấy chuyện thế này trước mặt người khác, đành khẽ giọng nói:
“Tối nhé? Thanh Nhiên còn đang ở đây mà…”
Trần Xuân Trì nheo mắt nhìn Tần Thanh Nhiên, ánh mắt có phần lạnh lẽo.
Ta không khỏi cảm thán, chắc là số mệnh tương khắc rồi, đến cả lúc mất trí nhớ Trần Xuân Trì vẫn chướng mắt Tần Thanh Nhiên như xưa.
Tần Thanh Nhiên tất nhiên cũng chẳng vừa, cười lạnh nói:
“Nghe A Tuyết nói, ngươi mất trí nhớ rồi hả?”
Trần Xuân Trì lạnh nhạt đáp:
“Ngươi thân mật gọi thê tử của ta như thế, e là… không tiện lắm.”
Tần Thanh Nhiên bực:
“Từ nhỏ ta đã gọi thế, ngươi xen vào làm gì?”
Trần Xuân Trì cười khẩy, châm chọc buông một câu:
“Tương thử hữu bì, nhân nhi vô nghi.”
Ta đau đầu vô cùng, kéo Trần Xuân Trì sang một bên, ghé tai hắn nói nhỏ:
“Trần Xuân Trì, đây là Tần Thanh Nhiên, y thuật rất giỏi, ta mời hắn đến để khám cho chàng. Đừng có đắc tội với người ta.”
Trần Xuân Trì bỗng nhiên khựng lại.
Tần Thanh Nhiên cười như không cười khoanh tay đứng đó.
9
Tần Thanh Nhiên là con trai bằng hữu phụ thân ta, vì phụ mẫu hắn thích phiêu bạt bốn phương nên từ nhỏ hắn đã sống nhờ tại Dương phủ.
Y đạo gia truyền, nói Tần Thanh Nhiên có thể cải tử hoàn sinh cũng chẳng phải nói ngoa.
Ta tin, có hắn, nhất định có thể chữa khỏi chứng mất trí của Trần Xuân Trì.
Ai ngờ Trần Xuân Trì vẫn cố chấp bài xích Tần Thanh Nhiên, sống ch.ết không chịu để người ta bắt mạch.
Tần Thanh Nhiên nhíu mày nhìn ta dỗ dành mãi không xong, bỗng lạnh giọng nói:
“Trần Xuân Trì, ngươi là đang giả vờ đấy à?”
Ta khựng lại, nghi ngờ quay sang Trần Xuân Trì.
Mắt Trần Xuân Trì mở to, giây sau, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng chực muốn trào ra.
Ta ch.ết lặng.
Xưa nay chỉ có Trần Xuân Trì mắng người ta khóc, hôm nay là lần đầu tiên ta thấy hắn khóc.
Tần Thanh Nhiên thấy biểu cảm của Trần Xuân Trì giận run người, nhảy dựng lên:
“Trần Xuân Trì, ngươi có biết nhục không?!”
Trần Xuân Trì bám lấy vạt áo ta, tội nghiệp hỏi:
“Phu nhân… ta với hắn không thù không oán, sao hắn lại bôi nhọ ta như vậy?”
Trần Xuân Trì vốn đã tuấn mỹ hơn người, nay lại rơi lệ, đúng là khiến người ta mềm lòng.
Ta nâng mặt hắn lên, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khoé mắt, dịu dàng dỗ dành:
“Đừng khóc, ta tin chàng.”
Trần Xuân Trì càng thêm ấm ức, mím môi nói:
“Ta không cần hắn chữa.”
Ta chẳng nghĩ ngợi gì nữa, gật đầu lia lịa:
“Được được được, chúng ta không để hắn khám.”
Tần Thanh Nhiên nghiến răng:
“Dương Tuyết Vi! Muội bị ngốc hả? Hắn đang lừa muội đó!”
Ta thẳng thắn nói:
“Chàng ấy có lừa muội hay không, muội chẳng lẽ không nhìn ra sao?”
Tần Thanh Nhiên trừng mắt nhìn ta, hồi lâu sau, đóng sầm cửa, phẫn nộ bỏ đi.