Ve Sầu Mùa Xuân - chương 5
13.
Xong rồi.
Tôi hoảng rồi, chẳng dám nhìn thẳng Tưởng Thiền nữa.
Anh ấy khóc, nước mắt giàn giụa. Tưởng Thiền của hiện tại đã trưởng thành hơn trước đôi chút, gương mặt càng thêm tuấn tú. Mắt hoa đào đỏ hoe vì khóc, khiến tôi chỉ nhìn thôi cũng đã mềm lòng.
Lần này đúng là tôi chẳng biết phải làm sao, tôi lắp bắp:
“Anh… anh đừng nói linh tinh. Em còn phải học đại học, em sẽ không ở lại nơi này đâu.”
Tưởng Thiền vội vàng đáp:
“Anh biết. Xuân Diệp là người có chí lớn.”
“Nhưng anh có thể đợi em.”
“Hoặc… hoặc anh sẽ theo em lên thành phố.”
“Anh giặt quần áo, nấu cơm cho em, bảo anh làm gì cũng được.”
“Với lại anh kiếm được tiền. Anh chịu khổ giỏi lắm, anh không sợ đâu.”
Tôi bất lực xoa trán, tên ngốc Tưởng Thiền này hoàn toàn không hiểu ý tôi.
Có lẽ anh ấy sợ tôi chê mình vô dụng, nên lập tức chạy vào nhà rồi lại hớt hải chạy ra, trên tay cầm phong bì dày cộm.
Anh ấy đưa nó cho tôi, ánh mắt lấp lánh mong đợi.
“Xuân Diệp, em xem này… anh có tiền.”
“Đây đều là tiền anh tự kiếm được.”
Tôi nhìn phong bì, trên mặt bì thư là ba chữ viết bằng mực đen, xiêu xiêu vẹo vẹo:
【Gửi Xuân Diệp】
Tưởng Thiền cuống quýt giải thích:
“Anh đúng là ngốc thật.”
“Anh không biết phải gửi tiền cho em thế nào.”
“Nên anh nghĩ cứ đợi em về, rồi gom tất cả đưa em một lần.”
Ng ự c tôi nghẹn lại, cảm thấy thật khó thở.
Trên đời này, chắc chẳng còn ai ngốc hơn Tưởng Thiền nữa.
Anh ấy mím môi, tủi thân nói:
“Xuân Diệp… đừng bảo anh ngốc.”
“Anh không ngốc đâu.”
“Với lại…”
“Xuân Diệp không thích người ngốc…”
“Anh không muốn làm kẻ ngốc.”
14.
Cuối cùng, tôi vẫn không nhận tiền của Tưởng Thiền.
Chỉ bảo anh ấy cất kỹ số tiền ấy.
Anh ấy nhất quyết muốn nhét vào tay tôi, nhưng cuối cùng vẫn không cãi nổi tôi.
Còn bà Lý dẫu có mong Tưởng Thiền cưới vợ, có một mái nhà đến đâu thì cũng chỉ có mình anh ấy là cháu.
Tưởng Thiền đã nhất quyết không chịu, bà Lý cũng đành bất lực.
Suốt kỳ nghỉ đông năm ấy, tôi ngày nào cũng ở bên Tưởng Thiền.
Cho đến khi, bố mẹ vô tình phát hiện một nghìn tệ tôi giấu trong ngăn kéo.
Họ chẳng hỏi đầu đuôi, chỉ trách móc:
“Con bé này có tiền mà không biết đưa về phụ giúp gia đình.”
Ngược lại còn quay sang trách tôi.
Tôi giật lại xấp tiền, ôm chặt vào lòng rồi quát lớn:
“Đây là số tiền con cực khổ dành dụm được!”
“Con còn phải trả nợ cho người ta, không phải tiền để đưa cho bố mẹ!”
Nhưng bố mẹ tôi nào chịu nghe, trong mắt họ, tôi chỉ là một đứa vô ơn.
“Nuôi mày ăn học còn chưa đủ sao?”
“Còn lén giữ tiền, không biết lo cho gia đình.”
“Em trai mày tháng sau còn chưa có tiền sinh hoạt kia kìa.”
Bố mẹ bắt tôi giao tiền ra, tôi không chịu, hai tay ôm chặt số tiền trước ngực.
Bố tôi tức đ i ên, nghiến răng nghiến lợi.
“Mày láo thật rồi!”
Ông ấy chộp lấy cây gậy bên cạnh, vung lên định đánh tôi.
Mẹ vội vàng chạy tới ngăn cản.
Nhưng vẫn không kịp, tôi nhắm ch ặ t mắt.
Thế nhưng, cơn đau như tưởng tượng lại không hề đến, bên tai tôi chỉ có tiếng rên khẽ.
Tôi mở mắt, Tưởng Thiền đang đứng chắn trước mặt tôi.
Một tay anh ấy nắm chặt cánh tay tôi.
Tấm lưng gầy gò khom xuống, âm thầm đỡ hết cú đánh kia.
Tưởng Thiền nhíu mày vì đau, thế nhưng anh ấy vẫn cố gượng cười, lắc đầu với tôi.
“Xuân Diệp…”
“Anh không đau.”
Khoảnh khắc ấy, tôi hận không thể đập tan căn nhà này.
Hận không thể từ nay về sau sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Bố tôi lúc ấy mới như tỉnh táo lại, đứng ch ế t lặng tại chỗ.
Tôi kéo tay Tưởng Thiền, vừa tức giận vừa thất vọng nhìn hai người họ.
“Học phí của tôi…”
“Là Tưởng Thiền bỏ ra một nửa.”
“Số tiền của bố mẹ, sau này tôi nhất định sẽ trả.”
“Nhưng một nghìn tệ này không phải để đưa cho bố mẹ.”
“Nó là tiền tôi để dành trả cho Tưởng Thiền.”
“Bố mẹ chẳng hề biết tôi sống ở trường như thế nào.”
“Chẳng biết có những ngày tôi bữa đói bữa no ra sao.”
“Cũng chẳng biết tôi đã cố gắng đến nhường nào, chỉ mong sau này có thể cho cả nhà một cuộc sống tốt hơn.”
“Thế nhưng mỗi lần tôi cần nhất, bố mẹ chẳng những không giúp được gì…”
“Mà chỉ biết rút cạn từng chút m á u thịt của tôi.”
“Tôi chịu đủ rồi!”
Nói xong, tôi kéo Tưởng Thiền chạy thẳng ra ngoài.
Anh ấy nhìn tôi khóc đến suy sụp.
Lặng lẽ ôm rồi cẩn thận đưa tay lau nước mắt cho tôi.
“Xuân Diệp…”
“Em đừng khóc nữa.”
“Em khóc…”
“Lòng anh đau lắm.”
15.
Tôi vừa nức nở vừa nhớ đến lúc nãy. Chắc chắn cú đánh đó đau lắm.
“Anh ngốc à? Sao lại đỡ cho em?”
“Cây gậy to như thế, lưng anh chắc bầm tím hết rồi.”
Tôi lập tức kéo Tưởng Thiền về nhà anh ấy.
“Có thuốc bôi không?”
Tưởng Thiền ngoan ngoãn gật đầu. Tôi bảo anh ấy đi lấy, còn mình đưa tay cởi áo cho anh.
Tưởng Thiền lập tức né tránh, hoảng hốt cả mặt đỏ bừng.
“Xuân Diệp… không được.”
Tôi bật cười.
Xem ra cũng chẳng ngốc đến thế.
Thấy anh ấy đỏ mặt, tôi bất đắc dĩ nói:
“Anh đừng nghĩ linh tinh, em chỉ muốn xem vết thương có nặng không thôi.”
“Sao? Nhìn một chút cũng không được à?”
Lần này Tưởng Thiền mới ngoan ngoãn cởi áo.
Tấm lưng trắng trẻo đầy vệt xanh tím chồng chéo lên nhau, nhìn mà xót.
Tôi cố nén nước mắt, vừa cẩn thận bôi thuốc vừa nói:
“Sau này đừng đi làm thuê nữa.”
“Ở đó người ta thích bắt nạt mấy người như anh nhất.”
Tưởng Thiền cuống quýt lắc đầu.
“Không được, không được… anh…”
Thấy nước mắt tôi rơi xuống, anh ấy luống cuống.
“Xuân Diệp, em sao thế?”
Tôi càng khóc dữ hơn, vai run run.
Tưởng Thiền ngồi xổm, ngẩng đầu nhìn tôi. Đầu ngón tay chai sần khẽ chạm lên má tôi, hơi ráp, hơi đau.
Anh ấy không biết dỗ người khác, cuống quá nên nói năng cũng bắt đầu lắp bắp.
Tôi nhìn Tưởng Thiền chằm chằm, khịt khịt mũi.
Ngay lúc anh ấy còn chưa kịp phản ứng, tôi cúi xuống hôn anh ấy.
Tưởng Thiền cừng đờ, đến động cũng chẳng dám.
Đó cũng là nụ hôn đầu của tôi.
Tôi chẳng biết hôn thế nào, chỉ khẽ chạm lên môi anh ấy một cái rồi vội vàng rụt người lại.
Tưởng Thiền khẽ gọi tên tôi.
“Xuân Diệp…”
Sau đó đưa tay chạm lên môi mình, ngơ ngác cười.
“Mềm quá…”