Xuân Quang Cố Lý - chương 10
20.
Lần nữa tỉnh lại, tôi đã nằm trong phòng truyền dịch của khoa cấp cứu.
Cố Tùng từ lúc nào đã thay blouse trắng, đang ngồi cạnh giường tôi, cúi đầu lật nhẹ tài liệu trong tay.
Ngoài cửa sổ màn đêm đặc quánh.
Bên cạnh tôi, chai truyền dịch lặng lẽ nhỏ từng giọt, tiếng nước tí tách trong không gian tĩnh mịch.
“Bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Nhiên Nhiên đâu? Con bé thế nào?”
Tôi cuống quýt chống tay muốn ngồi dậy.
Cố Tùng lập tức đặt tài liệu xuống, sải bước tới.
“Bây giờ là mười một giờ đêm, ca phẫu thuật mới kết thúc hơn ba tiếng trước thôi.”
“Nhiên Nhiên trong phòng chăm sóc đặc biệt vẫn rất ổn, cậu yên tâm.”
Cố Tùng kiểm tra chai truyền dịch của tôi.
“Cậu bị hạ đường huyết cộng thêm kiệt sức nên ngất đi. Tôi truyền cho cậu hai chai glucose, giờ cũng gần xong rồi.”
“Cảm ơn…”
Tôi thở phào, vội lau nước mắt.
“Cố Tùng…”
“Cảm ơn cậu đã cứu Nhiên Nhiên.”
“Tôi thật sự không dám nghĩ… nếu Nhiên Nhiên không gặp được cậu…”
Cố Tùng cúi đầu tháo kim truyền cho tôi.
“Cậu nói cảm ơn với tôi nhiều lần lắm rồi.”
“Nếu thật sự muốn cảm ơn tôi, sau này đừng thức đêm nhận việc nữa.”
“Còn nữa, lúc nào rảnh thì đi khám tổng quát.”
“Cậu làm tự do, không có đơn vị quản lý, nhưng ít nhất mỗi năm cũng nên tự đi kiểm tra sức khỏe một lần.”
“Cậu phải chăm sóc tốt bản thân trước…”
“Thì mới chăm sóc tốt cho Nhiên Nhiên được, đúng không?”
Câu cuối cùng…
Sao nghe giống dỗ trẻ con thế nhỉ…
Đêm đã khuya, không khí quá yên tĩnh.
Trong phòng truyền dịch, ngoài tôi và Cố Tùng ra chẳng còn ai.
Tôi bỗng không dám ngẩng đầu, chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Cố Tùng mở hộp đồ ăn trên bàn ra.
Cháo bên trong vẫn còn ấm.
Tôi dùng một tay chậm rãi ăn hết.
Sau khi tôi ăn xong, cậu ấy thu dọn hộp cơm rồi tiện tay kéo một chiếc ghế ngồi xuống.
Da đầu tôi bỗng tê rần.
“Ờm… tôi đi xem Nhiên Nhiên vậy.”
“Con bé ở phòng chăm sóc đặc biệt, cậu không vào được.”
Tay Cố Tùng tùy ý đặt lên mép giường.
Nhưng vừa khéo… chặn mất đường chạy của tôi.
Tôi chợt nhận ra mình sai rồi.
Cố Tùng… đã thay đổi.
Cố Tùng của tám năm trước, sau khi bị tôi tàn nhẫn từ chối, chỉ biết đỏ hoe mắt, giọng run run:
“Xin lỗi… đã làm phiền cậu rồi.”
Còn Cố Tùng của hiện tại…
Hình như không còn dễ bắt nạt như vậy…
“Có một chuyện, tôi muốn xác nhận với cậu.”
Thấy tôi gật đầu, Cố Tùng im lặng một lát rồi tiếp tục.
“Nhiên Nhiên nhóm máu O.”
“Nhưng vừa rồi tôi phát hiện… cậu là nhóm máu AB.”
“Về lý thuyết, người nhóm máu AB không thể sinh ra con nhóm máu O.”
“Chuyện này… cậu biết chứ?”
Tôi hoàn toàn ch ế t lặng.
Sau khoảng im lặng rất dài
Cuối cùng tôi cũng gật đầu.
“Nhiên Nhiên không phải con ruột tôi.”
“Con bé là con của chị tôi.”
“Chị ấy mất vì băng huyết khi sinh Nhiên Nhiên.”
Cố Tùng khẽ mím môi.
“Xin lỗi.”
“Lúc còn sống, chị tôi đối xử với tôi rất tốt.”
“Năm tôi sáu tuổi, bố mẹ định bán tôi đi, là chị mang tôi về nuôi.”
“Nhiên Nhiên còn quá nhỏ, tôi muốn chờ con bé lớn hơn một chút rồi mới nói cho con bé biết sự thật.”
“Tôi hiểu.”
“Tôi sẽ cùng cậu giữ bí mật này, yên tâm.”
“Cảm ơn cậu.”
“Nhưng mà…”
Cố Tùng chăm chú nhìn tôi.
“Trước đó cậu nói bố của Nhiên Nhiên là bạn trai cũ thời tốt nghiệp cấp ba của cậu?”
“Vậy nên tất cả đều là giả, đúng không?”
“Thật ra không hề có người đó, đúng không?”
“…Ừm.”
Tôi thừa nhận.
“…”
Cố Tùng híp mắt lại, thấp giọng chửi một câu:
“Thằng ch ó Lục Phỉ Chi… quả nhiên suốt bao năm lừa tôi.”
“Tôi từng tới Nam Thành.”
Cố Tùng giải thích.
“Lục Phỉ Chi nói ở nhà hàng từng gặp cậu, biết cuối tuần cậu làm thêm ở đó.”
“Tôi đứng từ xa nhìn một lần.”
“Sau đó vừa hay nhìn thấy cậu nói chuyện với một nam sinh.”
“Lục Phỉ Chi chỉ vào người đó, nói đó là bạn trai cậu, nói hai người cùng làm thêm ở đó, còn nói hai người rất hạnh phúc.”
“Về sau cậu ta còn chủ động kể với tôi không ít chuyện cậu và ‘bạn trai’ yêu nhau thế nào.”
“Tôi quá tin cậu ta…”
“Cho nên cứ thế nghe Lục Phỉ Chi dựng chuyện suốt mấy năm trời.”
Tôi khó hiểu:
“Vì sao Lục Phỉ Chi phải làm vậy?”
“Chắc sợ tôi không buông xuống.”
Giọng Cố Tùng rất bình thản.
“Cậu ta lo như vậy cũng không phải không đúng.”
“Sau này mỗi năm tôi đều không nhịn được, tới Nam Thành vài lần.”
“Nhưng cậu yên tâm, tôi chưa từng xuất hiện làm phiền cậu.”
“Chỉ là thỉnh thoảng một hai ngày nghỉ, ở Đức tôi cũng chẳng có mấy bạn bè, vừa hay đủ thời gian bay đi bay về, tới Nam Thành dùng bữa trà sáng.”
Tôi chợt nhớ tới hai lần trước đây, trên đường phố Nam Thành, tôi từng thoáng thấy một bóng lưng rất quen.
Khi ấy tôi còn nghĩ do làm thêm quá mệt nên sinh ảo giác.
Hóa ra…
Cố Tùng thật sự đã từng tới.
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ng ự c, không dám nghe thêm nữa.
“Cố Tùng, chuyện trước đây tôi lừa cậu… xin lỗi.”
“Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới chuyện yêu đương, trước đây không nghĩ, bây giờ cũng vậy.”
“Tôi hiện tại chỉ muốn nuôi Nhiên Nhiên thật tốt…”
Tôi khẽ nói thật nhanh.
Cố Tùng cũng không hề bất ngờ.
“Ừm, không sao.”
“Tôi có thể đợi.”
Cậu ấy bật cười, nửa thật nửa đùa:
“Năm nay tôi hai mươi bảy.”
“Đợi thêm tám năm nữa thì ba mươi lăm.”
“Cũng ổn, chưa quá già.”
Tôi cuống.
“Không phải, điều kiện của cậu tốt như vậy, thật sự không cần lãng phí chỗ tôi…”
“An Niệm, nghe tôi nói hết đã.”
Cố Tùng cười khẽ.
Đôi mắt lạnh nhạt, xinh đẹp ấy lúc này đã ngập tràn ánh sáng.
Cậu ấy chậm rãi nói:
“Thật ra đã có hai ba năm tôi không còn nhớ cậu nữa.”
“Cũng không quay lại Nam Thành.”
“Sau khi Lục Phỉ Chi nói với tôi cậu đã kết hôn sinh con, tôi tự nhủ mình không nên tiếp tục nhớ thương cậu nữa.”
“Nếu không… sẽ rất thất lễ.”
“Cho nên từ ngày đó, tôi giống như thật sự quên được cậu.”
“Tôi bận làm thí nghiệm, tốt nghiệp, phẫu thuật, công việc…”
“Có rất nhiều lần, tôi thật sự không nhớ cậu nữa…”
“…Cho đến khi về nước.”
“Cho đến khi mẹ tôi giục tôi kết hôn.”
“Trong khoảnh khắc ấy, tôi lại nhớ đến cậu.”
“Chỉ nhớ duy nhất tên cậu.”
“Cuối cùng tôi buộc phải thừa nhận…”
“Tôi ghen với chồng cậu.”
“Chỉ cần nghĩ tới chuyện mỗi sáng anh ta có thể làm bữa sáng cho cậu…”
“Mỗi tối có thể đón cậu tan làm…”
“Có thể nắm tay cậu đi dạo…”
“…Tôi ghen đến phát đ iê n.”
“Cho nên, An Niệm.”
“Lần này dù có là dây dưa không dứt cũng được.”
“Hay phải đợi thêm tám năm, mười tám năm cũng được.”
“Tôi chỉ sợ…”
Cố Tùng nhìn tôi thật sâu.
“Cũng không dám tưởng tượng…”
“Nếu tôi bỏ lỡ dù một khả năng được cùng cậu đi hết quãng đời còn lại…”
“Vậy cả đời này của tôi… sẽ tiếc nuối biết bao.”