ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Nhân Tố Rung Động - chương 6

  1. Trang chủ
  2. Nhân Tố Rung Động
  3. chương 6
Chương trước
Chương tiếp

 

6.

Lúc Lâm Nguyễn đến thăm tôi, Bùi Tịch đang ngồi bóc quýt cho tôi.

Chuyện này vốn chẳng có gì lạ.

Lạ là sau khi bóc xong, anh ấy còn dùng dị năng làm lạnh quýt.

Tôi vừa đưa tay định lấy quýt, Lâm Nguyễn đã đứng ngoài cửa đã cười.

Mặt tôi nóng bừng, vội  giấu mấy múi quýt sau lưng.

Bùi Tịch ngước mắt:

“Có chuyện gì?”

Lâm Nguyễn tựa vào khung cửa, cười nói:

“Không có chuyện thì không được đứng xem chấp hành trưởng hầu vợ à?”

Bùi Tịch mặt không đổi sắc:

“Không được.”

Lâm Nguyễn khịt mũi:

“Đúng là keo kiệt.”

Nhìn hai người nói chuyện thân thiết như vậy, tôi có chút lo lắng.

Nhưng chẳng bao lâu, đạn mạc đã lướt qua.

“Nữ chính bây giờ chẳng khác nào người qua đường, còn ăn phải cẩu lương.”

“Lâm Nguyễn kiểu biết Bùi Tịch cuồng vợ, từ sớm thì tôi đã chẳng phí công làm đông tay mình.”

“Người làm sự nghiệp hệ hỏa xin phép không tham gia màn “quýt ướp lạnh” của cặp vợ chồng này.”

Tôi suýt sặc.

Bùi Tịch lập tức nhìn sang:

“Bị sặc à?”

Tôi lắc đầu.

Lâm Nguyễn bước vào, đặt tập hồ sơ lên bàn.

“Khu nghiên cứu điều tra ra rồi. Dịch sốt cao không phải bùng phát tự nhiên. Có người đã động vào tháp lọc khí phía Tây, thổi bụi virus vào khu dân cư.”

Sắc mặt Bùi Tịch lập tức lạnh xuống.

Tôi cũng sững người:

“Ai?”

Lâm Nguyễn nhìn tôi một cái, Bùi Tịch thay cô ấy trả lời:

“Mấy lão già cấp cao sót lại.”

Tay tôi siết chặt.

Chính là những kẻ trước đây muốn đưa tôi vào dự án nguồn ổn định đây mà.

Lâm Nguyễn nói:

“Bọn họ muốn ép Bùi Tịch sử dụng dị năng quá tải, chứng minh nguy cơ băng hạch mất kiểm soát sẽ không thể kiểm soát, sau đó khởi động lại dự án nguồn ổn định.”

Nghe đến đó, cả người tôi lạnh toát.

Hóa ra bọn họ vẫn chưa từ bỏ.

Bùi Tịch đưa tay nắm tay tôi.

Lâm Nguyễn nhìn tôi:

“Phu nhân, cô đừng sợ. Hiện tại phần lớn các đội chấp hành đều đứng về phía Bùi Tịch. Bác sĩ Chu bên khu nghiên cứu cũng đã lấy được toàn bộ hồ sơ của dự án năm đó.”

Tôi gật đầu.

Bùi Tịch bỗng hỏi:

“Sợ không?”

Tôi định nói không sợ.

Nhưng nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn thành thật:

“Có một chút.”

Bùi Tịch”ừm”một tiếng.

“Sợ thì ở cạnh anh.”

Đạn mạc lập tức vèo vèo bay qua.

“Dịch ra là vợ đừng chạy, em mà chạy anh sẽ phát đi ê n đấy.”

“Bùi Tịch, anh không thể nói thẳng là anh không thể sống thiếu cô ấy à?”

“Không được đâu, cái miệng nam chính sinh ra để đông nước ô mai, chứ không phải để tỏ tình.”

Tôi bật cười.

Bùi Tịch nheo mắt:

“Chúng lại nói gì anh đúng không?”

Lâm Nguyễn lập tức hứng thú:

““Chúng” là ai?”

Tôi vội lắc đầu:

“Không có gì.”

Lâm Nguyễn nhìn tôi, rồi lại nhìn Bùi Tịch, thức thời không hỏi thêm.

Trước khi đi, cô ấy nói với tôi:

“Phu nhân, thật ra trước đây tôi khá ngưỡng mộ cô.”

Tôi ngẩn người.

Lâm Nguyễn mỉm cười:

“Lần đầu tiên nhìn thấy chấp hành trưởng đông đá cho cô, tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.”

“Bình thường ở ngoài chấp hành trưởng đáng sợ lắm.”

“Đội viên trong đội khu ô nhiễm phạm sai lầm, anh ấy có thể lạnh mặt huấn luyện nửa tiếng.”

“Vậy mà cô chỉ cần nói nóng, anh ấy có thể lập tức dừng họp về nhà.”

Tôi ngây người.

Lâm Nguyễn xua tay:

“Dù sao tôi cũng không thấy đây là đãi ngộ dành cho “thuốc ổn định”.”

“Rõ ràng là đãi ngộ dành cho vợ mà.”

Nói xong, cô ấy liền rời đi.

Mặt tôi nóng ran.

Bùi Tịch đưa đĩa quýt đã làm lạnh cho tôi.

“Nghe thấy chưa?”

Tôi cố tình giả ngốc:

“Nghe thấy gì?”

“Đãi ngộ dành cho vợ.”

Tôi lập tức xoay người định chạy, Bùi Tịch nắm tay tôi, kéo trở lại.

Anh ấy cụp mắt nhìn tôi:

“Trước đây chẳng phải em gan lắm sao?”

Mặt tôi nóng bừng:

“Em đã gọi gì chứ?”

“Chồng.”

Tôi suýt nhảy dựng lên.

“Em gọi anh lúc nào?”

Bùi Tịch thản nhiên đáp:

“Mùa đông năm ngoái, nửa đêm em kêu lạnh, chui vào lòng anh, vừa khóc vừa gọi.”

Cả người tôi hóa đá.

Đạn mạc cười như phát đi ê n.

“Nữ phụ không nhớ! Nữ phụ thật sự không nhớ!”

“Bản thu âm phiên bản giới hạn của chấp hành trưởng mặt lạnh: “Chồng ơi ôm em, em lạnh.””

Tôi bịt ch ặ t tai.

“Đừng nói nữa!”

Đáy mắt Bùi Tịch cuối cùng cũng hiện ý cười.

“Muộn rồi.”

7.

Ngày tầng lớp cấp cao bị thanh trừng, căn cứ tổ chức điều trần công khai.

Bác sĩ Chu chiếu toàn bộ hồ sơ cũ của dự án nguồn ổn định lên màn hình lớn.

Mã số, hồ sơ lấy m áu, kế hoạch thí nghiệm đã được phê duyệt… từng mục, từng mục hiện lên trước mắt mọi người.

Cả hội trường im phăng phắc.

Tôi ngồi bên cạnh Bùi Tịch, người hơi run.

Bùi Tịch nắm ch ặ t tay tôi, từ đầu đến cuối chưa từng buông ra.

Có người mặt mày trắng bệch, vẫn cố lấp liếm:

“Khi đó chúng tôi cũng chỉ vì an toàn của căn cứ.”

Bùi Tịch ngước mắt.

“Đưa người sống vào danh sách thí nghiệm lấy má u dài hạn, cũng gọi là vì sự an toàn của căn cứ?”

Người kia còn định nói gì đó.

Lâm Nguyễn đã trực tiếp đặt một tập chứng cứ xuống bàn.

“Dịch sốt cao lần này cũng là do các người gây ra, đúng không?”

Cả hội trường lập tức xôn xao, mấy tên cấp cao kia hoàn toàn cứng họng.

Sau đó, lúc bị áp giải đi, có người bỗng quay qua phía tôi hết lớn:

“Nếu không phải thể chất của cô đặc biệt, căn cứ cũng đâu cần lãng phí nhiều tài nguyên như vậy bảo vệ cô!”

Tôi giật mình.

Nhiệt độ xung quanh Bùi Tịch đột nhiên hạ xuống, mặt bàn nháy mắt phủ lớp sương trắng.

Tôi vội trở tay nắm tay anh ấy.

“Bùi Tịch.”

Anh ấy nhìn tôi.

Tôi lắc đầu.

“Để em tự nói.”

Bùi Tịch im lặng vài giây, sau đó thu hồi dị năng.

Lúc đứng dậy, chân tôi vẫn hơi nhũn.

Trước đây, gặp những tình huống thế này, tôi nhất định sẽ trốn sau lưng Bùi Tịch.

Nhưng hôm nay, tôi không muốn làm vậy nữa.

Tôi nhìn người kia, giọng vẫn còn run nhưng nói rất rõ ràng.

“Tôi chưa từng cầu xin các người bảo vệ tôi.”

“Cũng chưa từng đồng ý để các người lấy m á u của tôi làm thí nghiệm.”

“Nếu căn cứ cần nhốt một người lại để đổi lấy sự an toàn, hôm nay có thể là tôi, nhưng ngày mai cũng có thể là bất kỳ ai khác.”

Cả hội trường im lặng.

Tôi tiếp tục:

“Tôi không có dị năng, cũng không giỏi đánh nhau, đến bây giờ tôi vẫn sợ thây ma.”

Có người không nhịn được cười.

Tôi cũng hơi ngượng.

Nhưng vẫn nói hết:

“Nhưng sợ hãi không có nghĩa tôi đáng bị hy sinh.”

“Có chút yếu đuối cũng không có nghĩa tôi không phải là con người.”

Ánh mắt Bùi Tịch sâu thẳm nhìn tôi.

Đạn mạc chậm rãi lướt qua.

“Được rồi, nữ phụ cuối cùng cũng đứng thẳng lưng rồi.”

“Ai nói nữ phụ hay làm nũng không được lên tiếng? Cô ấy chỉ thích uống ô mai ướp lạnh thôi, chứ đâu ngốc.”

“Đoạn này được đấy. Cuối cùng nữ phụ cũng không còn tự mắng mình nữa rồi.”

Lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.

Sau khi phiên điều trần kết thúc, Bùi Tịch đưa tôi về phòng.

Suốt đường đi, anh ấy không nói một lời.

Tôi lén nhìn Bùi Tịch mấy lần.

Cuối cùng anh ấy dừng bước.

“Muốn nói gì?”

Tôi nhỏ giọng hỏi:

“Lúc nãy em nói có hay không?”

Bùi Tịch nhìn tôi.

“Hay.”

Mắt tôi sáng lấp lánh.

Bùi Tịch lại nói:

“Chỉ là câu “vẫn còn sợ th â y m a” thì không cần nói.”

Tôi trừng anh ấy

“Em sợ mà.”

“Ừm.”

“Anh chê em hả?”

“Không dám.”

Tôi hừ một tiếng.

Đến trước cửa phòng, tôi bỗng nhớ ra một chuyện.

“Bùi Tịch.”

“Ừm?”

“Hôm dịch sốt cao bùng phát, lúc Lâm Nguyễn đến gần anh, tại sao dị năng của hai người lại xung đột?”

Bùi Tịch nhìn tôi một cái.

“Tôi bài xích cô ấy.”

Tôi ngẩn ra.

“Tại sao?”

“Không thân.”

Tôi bật cười.

“Dị năng của anh còn nhận người quen nữa hả?”

Bùi Tịch cúi xuống nhìn tôi.

“Ừm, chỉ nhận em.”

Mặt tôi đỏ bừng.

Khổ nỗi Bùi Tịch lại nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn.

Đạn mạc tức gào thét.

“Chỉ nhận em! Cuối cùng nam chính cũng biết nói tiếng người rồi!”

“Toàn thể đứng dậy! Miệng của Bùi Tịch cuối cùng cũng rả đông rồi!”

“Chấp hành trưởng hôm nay không đông nước ô mai nữa, chuyển sang đông trái tim cẩu độc thân!”

Tôi ôm mặt chạy thẳng vào phòng, Bùi Tịch theo sau, đóng cửa lại.

“Lại chạy?”

Tôi dựa lưng vào tủ cạnh cửa, mặt nóng ran.

“Anh đừng nói linh tinh.”

Anh ấy bước lại gần.

“Linh tinh chỗ nào?”

Tôi bị Bùi Tịch ép sá t, không còn đường lui.

Một tay anh ấy chống bên cạnh tôi, hơi lạnh tỏa ra giống như gió mát rất dễ chịu.

“Trước đây anh đâu có nói như vậy.”

Bùi Tịch cụp mắt.

“Trước đây anh tưởng em biết rồi.”

Tôi tức giận lấy tay chọc chọc anh ấy.

“Sao em biết được hả?”

Bùi Tịch nắm ngón tay tôi.

“Bây giờ biết rồi?”

Tôi nhìn anh ấy, bao nhiêu tủi thân mấy ngày qua bỗng chốc trào dâng.

“Biết một chút.”

Bùi Tịch nhíu mày.

“Một chút?”

Tôi cố tình nói:

“Ai bảo anh có quá nhiều tiền án.”

Bùi Tịch im lặng, sau đó đột nhiên cúi xuống bế tôi lên.

Tôi giật mình.

“Anh làm gì vậy?”

Bùi Tịch ôm tôi bước về phía giường.

“Bù.”

Tim tôi đập loạn.

“Bù cái gì?”

Bùi Tịch đặt tôi xuống giường, cúi người nhìn tôi.

“Bù lại những điều em chưa biết.”

Mặt tôi đỏ bừng đẩy anh ấy.

“Ban ngày ban mặt mà…”

Bùi Tịch giữ tay tôi, cúi đầu khẽ hôn lên ngón tay.

“Chỉ ôm em thôi.”

Tôi không tin.

“Thật không?”

“Hay em muốn chuyện khác?”

Tôi tức giận đá Bùi Tịch một cái, lại bị anh ấy nắm cổ chân.

Tay Bùi Tịch hơi lạnh, cả người tôi hơi run.

Ánh mắt Bùi Tịch thoáng tối.

“Bây giờ không chê lạnh nữa sao?”

Tôi vẫn mạnh miệng:

“Vẫn lạnh.”

Anh ấy cúi xuống, đưa cổ chân tôi lên môi, hôn một cái.

“Vậy để anh từ từ sưởi ấm.”

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, hồi lâu chẳng thốt được câu nào.

Đạn mạc đ iê n cuồng chạy qua.

“Aaaaaa, nam chính quyến rũ thật đấy!”

“Lầu trên, trước đây không phải không biết, là nhịn thôi!”

“Nữ phụ à, trước đây cô được hưởng đãi ngộ tốt thế này còn dám chê lạnh sao?”

Tôi vớ lấy gối, úp thẳng lên mặt.

Bùi Tịch bật cười.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 6"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1786697547966_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Giao Ước Nửa Năm
14 Tháng 8, 2026
720949839_888055997661123_2391905716684673861_n
Chuyện Ông Bố Bỉm Sữa Bệnh Kiều Hàng Xóm
14 Tháng 6, 2026
1040g2sg31nuni05k06805no38brg87sj0iak06o
Tứ Trọng Âm
24 Tháng 10, 2025
686048055_852035451263178_4013331499481260449_n – Copy – Copy – Copy (2)
Tôi Đã Không Còn Đọc Ngôn Tình Nữa Rồi
3 Tháng 5, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện