ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Phi Hoa Lệnh - chương 21

  1. Trang chủ
  2. Phi Hoa Lệnh
  3. chương 21
Chương trước
Chương tiếp

 

144.

“Hu hu hu… thật quá đáng, bắt nạt người ta!”

Lạc Trần Quân nhào vào lòng ta khóc lóc thảm thiết.

Chiếc áo bông của hắn đã rách nát hết cả, lộ cả bông bên trong.

Ta thở dài:

“Đừng khóc nữa. Nhìn xem… bọn ta cũng tới đây chịu ch ế t cùng ngươi rồi này.”

Lời ta vừa dứt, cả đoàn đồng loạt hít sâu một hơi.

Hình như… đúng là vậy thật.

Huyện lệnh thấy người mạnh nhất cũng gục rồi, cả người lập tức hoảng loạn.

Từ trước tới nay chưa từng có người sống nào giao chiến trực diện với Hỗn Độn.

Ông ta run như cầy sấy, nhưng vẫn cố giữ thể diện trước thuộc hạ.

Những người khác cũng chẳng khá hơn.

Ai nấy hai chân run lẩy bẩy, chỉ hận không thể ngất xỉu ngay tại chỗ.

Hỗn Độn dựa vào thân cây, giọng thản nhiên:

“Một hoa thần… lại còn là loại pháp lực thấp kém.”

“Mấy hoa tinh, thụ yêu… Ồ? Còn có đạo sĩ và hòa thượng?”

“Còn đám phàm nhân đi theo… là định làm món khai vị cho bản vương sao?”

Hỗn Độn dường như không hề đặt chúng ta vào mắt.

Huyện lệnh cố lấy dũng khí, quát lớn:

“B… bản quan là huyện lệnh được triều đình phong chức! Ngươi… ngươi… yêu nghiệt”

Chưa nói xong.

Hỗn Độn chỉ phất tay áo một cái.

Huyện lệnh lập tức bay vèo xa tận hai dặm.

“Áaaaa”

Từ xa xa vọng lại tiếng huyện lệnh hét thất thanh.

145.

“Hàn Trì của ta… có phải bị ngươi chiếm lấy không?”

Trầm Hương mắt đỏ hoe hỏi.

Hỗn Độn lại rất ung dung trả lời:

“Chỉ là một cái ao nhỏ, bản vương còn chẳng thèm để vào mắt!”

“Nhưng… hoa tinh như ngươi thì lại thú vị đấy. Bản vương có thể thu nhận ngươi.”

Vừa dứt lời, hắn vươn hai tay thành móng vuốt, hung hãn lao về phía Trầm Hương.

Trầm Hương dù sao cũng là linh vật trời đất hiếm có, khác hẳn với loại tiểu yêu tu luyện sau này như Cây Chiêu Tài. Từ khi sinh ra nàng ấy đã có thần thức, tu vi tự nhiên cao hơn không ít.

Sở dĩ Trầm Hương không đánh lại được cá sấu tinh trước kia là vì sắp đến lúc nở hoa, cần một nơi linh khí dồi dào dưỡng thân.

Vì thế, yêu khí trong núi này nàng hoàn toàn không cảm nhận được.

Trầm Hương nhét Cây Chiêu Tài vào tay ta rồi né tránh đòn tấn công của Hỗn Độn.

Theo ta thấy, hắn giống như mèo vờn chuột, biết rõ chúng ta không thể thoát khỏi tay mình, nên mới kiên nhẫn chơi đùa một lúc.

Lạc Trần Quân vẫn còn khóc nức nở, quay sang đám người kia hét lên:

“Còn không mau chạy đi? Ở đây chờ làm đồ ăn vặt cho hắn à?!”

Tịnh Từ chắp tay:

“A Di Đà Phật. Lúc này mà bần tăng bỏ các vị lại để sống sót thì sao xứng làm đệ tử Phật môn?

“Đệ tử Phật môn đâu?”

“Chúng con ở đây!”

“Phá giới! Trừ yêu!”

Tịnh Từ xắn tay áo, dẫn theo một đám hòa thượng xông lên.

Vân Trạm cũng không chịu kém:

“Đến lúc thể hiện bản lĩnh của chúng ta rồi!”

Đám đạo sĩ tay cầm kiếm gỗ đào, chân đạp bát quái, tay kết thái cực, đồng loạt lao tới.

Lạc Trần Quân sốt ruột:

“Họ không chạy thì chúng ta chạy!”

Hắn vừa đứng dậy kéo ta định bay lên trời thì bị ta kéo phịch xuống.

“Đến nước này rồi mà ngươi còn nghĩ đến chuyện chạy trốn? Ngươi không phải hèn…mà là vô dụng thật đấy!”

146.

Đầu Lạc Trần Quân bỗng đau nhói từng cơn.

Trong đầu hắn đột nhiên vang lên một câu nói lạ lùng:

“Ngươi chỉ là chó săn của Thiên Đế!”

Hắn nghiến răng:

“Lão tử… không phải đồ vô dụng!”

Ánh đỏ lóe lên ở khóe mắt.

Đám đạo sĩ và hòa thượng đã bị đánh bay không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn nghiến răng gượng dậy lao lên.

Lạc Trần Quân biến những dây hoa thành một thanh kiếm dài, cầm kiếm trong tay, quay lại nhìn ta.

“Ngươi cứu ta một mạng…”

“Lần này ta trả mạng lại cho ngươi!”

Nói xong, hắn lao thẳng vào trận chiến, đánh thành một đoàn hỗn loạn.

Không hiểu vì sao…

Dù Lạc Trần Quân đã lựa chọn như vậy, trong lòng ta lại nghèn nghẹn khó chịu, như thể muốn khóc.

147.

Chẳng bao lâu…

Lạc Trần Quân đã bị đánh gục.

Hỗn Độn giẫm chân lên đầu hắn, cười lạnh:

“Ngươi làm anh hùng cái gì chứ?”

“Huống hồ… đó chỉ là một phàm nhân.”

Hắn nheo mắt nhìn ta một cái rồi nói thêm:

“Còn là một nha đầu xấu xí.”

Mặt ta đỏ bừng, hai tay nắm ch ặ t thành quyền, lấy hết can đảm hét lên:

“Ngươi mới xấu! Ta nghe nói chân thân của ngươi là đồ quái vật xấu xí!”

“Không ai thích ngươi cả!”

“Ngươi chỉ là một kẻ đáng thương!”

Hỗn Độn không ngờ ta dám nói vậy.

Thật ra hắn cũng chưa tức lắm, nhưng bị một phàm nhân nói mình như vậy thì có chút khó chịu.

Phàm nhân như ngươi thì hiểu gì về thẩm mỹ?

Chẳng lẽ kiểu ẻo lả như cá dải của Lạc Trần Quân mới gọi là đẹp sao?

Hắn buông đầu Lạc Trần Quân ra, từng bước tiến về phía ta.

Tim ta đập điên cuồng, máu trong người như đông cứng lại.

Bên tai chỉ còn tiếng tim mình, thình thịch… thình thịch…

“Đừng động vào nàng ấy!”

Lạc Trần Quân đầu cắm đầy cỏ dại lao tới, nhưng Hỗn Độn chỉ phất tay nhẹ một cái, hắn đã lăn xa tít.

“Đồ vô dụng.”

Hỗn Độn khinh miệt nhổ một ngụm rồi tiếp tục bước về phía ta.

Ta nhìn thấy rõ bóng mình phản chiếu trong mắt hắn.

Thực ra, gương mặt mà hắn hóa ra… không hề xấu.

Ta run rẩy nói:

“Ng… ngươi…chưa rửa mặt… mắt còn dính ghèn kìa.”

Trong khoảnh khắc…gương mặt Hỗn Độn lập tức méo mó.

148.

“Ngươi là đồ ngốc à?!”

Lạc Trần Quân bỗng bùng lên sức lực, lao tới như đi ê n, kẹp ta dưới nách rồi vọt đi.

“Các ngươi mau giải tán đi! Nếu không lát nữa sẽ thành món khai vị của hắn đấy!”

Lạc Trần Quân vừa bay vừa bị gió lạnh thổi đến chảy nước mắt, vẫn còn phải quay xuống hét với mọi người.

Đám hòa thượng và đạo sĩ vẫn đang dây dưa với Hỗn Độn.

Nhưng Hỗn Độn đã chán trò mèo vờn chuột này rồi.

Hắn tiện tay bắt lấy một tiểu hòa thượng.

Một móng vuốt…đập v ỡ s ọ đối phương.

M á u tươi đặc quánh đầy tay.

Hắn còn thè lưỡi dài ra liếm một cái.

“Một nghìn năm rồi…bản vương cuối cùng cũng được ra ngoài!”

Hỗn Độn cười khoái trá, rồi cúi xuống nhấc Ngạn Minh đang quẫy đạp dưới đất lên.

“Cũng phải cảm ơn ngươi đã chạm vào phong ấn dưới đáy nước, giải phóng toàn bộ yêu lực của bản vương.”

Nói xong…

Hắn há miệng.

Nuốt chửng Ngạn Minh vào bụng.

“Ngạn Minh! Ngươi ch ế t thảm quá!”

“Hỗn Độn, ngươi quả nhiên tội ác tày trời!”

“Ngươi… không thấy tanh sao?!”

Vân Trạm đạo trưởng phun ra ngụm m á u, gào lên thay Ngạn Minh.

Đáng tiếc Hỗn Độn không thèm nhìn ông ấy lấy nửa con mắt.

Tịnh Từ đã hoàn toàn sụp đổ.

Đệ tử mà ông ấy thương yêu nhất ch ế t ngay trước mắt mình.

Ai gặp cảnh ấy… cũng không chịu nổi.

Dù họ đã chuẩn bị sẵn tâm lý ch ế t trận, nhưng nhìn người bên cạnh từng người một ch ế t đi mới là điều đáng sợ nhất.

Tịnh Từ không còn niệm Phật nữa.

Ông giật phăng chuỗi phật châu trên ng ự c, coi như pháp khí, vung lên…lao thẳng về phía Hỗn Độn.

149.

“Chúng ta chạy rồi… vậy họ phải làm sao?”

Bị Lạc Trần Quân kẹp dưới nách, ta vừa lắc lư vừa hét lớn:

“Dù ta chẳng giúp được gì, nhưng ngươi cũng phải nghĩ cách chứ! Ngươi là thần tiên mà, chẳng lẽ không có ai cầu cứu sao?”

“Nếu pháp lực của ta không mất sạch thì đương nhiên có cả đống cách!”

Lạc Trần Quân tức đến giậm chân, rồi bỗng nhiên mắt sáng lên:

“Đúng rồi! Chúng ta còn có thể gọi viện binh mà! Phượng Hoàng Linh! Phượng Hoàng Linh!”

Nói xong, hắn kẹp ta nhảy xuống đất.

Hai chúng ta tóc tai rối bù, mặt mũi nước mắt nước mũi lem nhem, trông không khá hơn ăn mày là bao.

Lạc Trần Quân hí hửng lục trong ng ự c áo một hồi lâu, cuối cùng cũng lấy ra ba cây lông phượng sắc màu sặc rỡ.

Thì ra đó chính là Phượng Linh. Cũng khó cho hắn, giấu kỹ đến thế.

“Thứ này dùng thế nào vậy?!”

Hắn cầm lông phượng, lo lắng hỏi:

“Con chim ch ế t tiệt Cửu Nhật kia cũng chẳng nói cho ta cách dùng!”

Hai chúng ta cuống cuồng đến toát mồ hôi.

Đúng lúc ấy, trên trời bỗng mây đen ùn ùn kéo đến, từng luồng hắc khí dồn dập lao về phía ngọn núi.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Đất từng khe dài nứt ra.

Từ trong các vết nứt, vô số mãnh thú hung ác chui ra, tất cả đều chạy về phía Hỗn Độn.

Lạc Trần Quân ôm ta nhảy lên cành cây.

Chưa kịp đứng vững đã bị một con hắc mãng hai đầu làm dọa sợ đến mức ngã nhào xuống đất.

Đám đạo sĩ và hòa thượng vốn tưởng lần này chắc chắn ch ế t sạch.

Huyện lệnh cũng nằm rạp dưới đất giả ch ế t, mong lừa được yêu vật.

Ai ngờ bọn yêu quái chạy không nhìn đường, suýt nữa giẫm ông ta thành thịt vụn.

Nếu không phải Trầm Hương kịp thời chạy tới, dùng cánh hoa kéo huyện lệnh một cái, thì e rằng ngày này năm sau đã thành ngày giỗ của ông ta.

Đúng lúc ấy

Vòm dây hoa dày đặc bỗng hóa thành tấm khiên tròn, chụp xuống chỗ mọi người.

Lạc Trần Quân mang theo vô số cánh hoa bay lượn, lại một lần nữa xuất hiện trước mặt mọi người.

150

Ta co rúm trong góc, tự ti cực điểm.

Bởi vì ta chỉ là phàm nhân, sợ rằng mình sẽ kéo chân hắn.

Đúng vậy.

Vừa xấu xí, vừa vô dụng, lại còn hay gây phiền phức.

Ta nhìn Lạc Trần Quân miễn cưỡng đứng đối diện với Hỗn Độn.

Xung quanh là biển yêu quái đen kịt, con nào cũng có sức mạnh quét ngang thiên quân, lúc này đều im lặng chờ mệnh lệnh của Hỗn Độn.

“Ha ha ha ha ha ha ha!”

“Chỉ bằng một Hoa Thần không còn pháp lực, ngươi thật sự nghĩ có thể ngăn cản bản vương sao?”

Hỗn Độn cười đi ên cuồng, hoàn toàn chẳng chút kiêng dè.

“Ta đã che kín đôi mắt của nó, từ hôm nay trở đi thiên hạ sẽ đại loạn! Thiên Đế nhốt ta suốt một nghìn năm! Tròn một nghìn năm!”

“Ta nằm dưới đáy nước tối tăm không ánh mặt trời!”

“Giờ đây ta đã tái xuất… thì cũng nên để lão Thiên Đế nếm thử hậu quả!”

Hỗn Độn giơ tay chỉ lên trời, đắc ý nói.

Yêu khí tụ tập ngày càng nhiều.

Hắn hít sâu một hơi, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn rồi tiếp tục:

“Với chút bản lĩnh nửa mùa của ngươi… lấy gì đấu với bản vương?”

“Ngươi tưởng bản tiên muốn quay lại lắm à?”

Lạc Trần Quân run run hai chân.

Không biết có phải do gió lạnh thổi quá nhiều hay không, hắn chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt, thậm chí cảnh tượng trước mắt còn khiến hắn mơ hồ thấy quen thuộc.

“Ta đã hứa với người ta rồi”

“Đã làm thần tiên, phải làm gương cho thiên hạ!”

Lạc Trần Quân hít hít mũi, tủi thân quay sang nói với ta:

“Thanh Thành… ta hình như bị cảm lạnh rồi.”

“Nếu lần này chúng ta còn sống sót chạy được… nhớ nướng cho ta thêm vài củ khoai nhé!”

Ta hét lớn đáp lại:

“Đừng nói vài củ! Đào cả ruộng khoai cho ngươi ăn cũng được!”

Ta biết.

Lạc Trần Quân chỉ là vị thần không có chí lớn, chỉ muốn ăn không ngồi rồi sống qua ngày.

Là ta… luôn ép hắn làm những chuyện hắn không muốn.

Nhưng hôm nay

Lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy…

Lạc Trần Quân cao lớn và vĩ đại đến thế.

Rồi ngay giây sau, vị Hoa Thần cao lớn vĩ đại ấy đã bị Hỗn Độn đánh rơi xuống đất.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 21"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

Source_ 西厂刷碗工
Đốc chủ và tiểu nương tử của hắn
22 Tháng 8, 2025
1783315581832_1873336631952078910_7409288840855202578_2101534de9124edad3c5eb9bebb00450
Nhất Kiến Hỷ
7 Tháng 7, 2026
gen-h-z7624534731399_9fd230122cd4b4426ed75adb38fe6511
Câu chuyện phòng trọ
16 Tháng 3, 2026
76622cf12b27a479fd36 – Copy – Copy – Copy
Dẫn Hắn Luân Hãm
1 Tháng 1, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện